Từ Phượng Niên sắc mặt âm trầm, nghiến răng không nói.
Viên Tả Tông cúi người nhón một cục than nóng rực từ trong lò, nhẹ nhàng nghiền nát, thản nhiên nói: "Vị ẩn sĩ kể cho ta chuyện này nói rằng, trước khi chết Lưu Tùng Đào từng cười mà rằng, biết kiếp này không được trường sinh, cớ sao vội vàng làm mấy chuyện ác. Nghĩ kiếp trước đều đã định sẵn, sao không trong sạch làm một người tốt. Tuy ta đoán đa phần là lời bịa đặt của hậu thế, nhưng nghe thật chẳng dễ chịu chút nào, vốn dĩ những lời này, đều nên là lời răn đời của thánh hiền lưu truyền ngàn năm, lại mượn miệng một ma đầu giết người như ngóe để nói ra, thảo nào lục địa thần tiên trên giang hồ đời đó đều không thể chứng đạo. Viên Tả Tông ta nếu cùng thời với Lưu Tùng Đào, không thể không thay hắn giết thêm vài tên."




